Bất động sản cạnh KCN không mới, nhưng bất động sản ‘dòng tiền’ cạnh KCN sinh thái mới là ‘vịnh tránh bão’ an toàn. Điểm mấu chốt để dòng vốn FDI không rời đi chính là môi trường sống cho đội ngũ chuyên gia, thứ mà nhiều địa phương đang thiếu hụt.
Trong cuộc đua thu hút vốn đầu tư nước ngoài (FDI) thế hệ mới, Việt Nam đang nổi lên như một điểm đến chiến lược của các tập đoàn toàn cầu đến từ Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc và châu Âu.
Tuy nhiên, đằng sau những con số tăng trưởng ấn tượng về tỷ lệ lấp đầy khu công nghiệp (KCN), một nghịch lý mang tính hệ thống đang dần lộ diện: Nhiều KCN vẫn vận hành như những “ốc đảo” biệt lập, nơi ban ngày sôi động sản xuất, nhưng ban đêm lại trở thành “vùng trắng” về dịch vụ và đời sống.
Chia sẻ tại sự kiện “Thị trường bất động sản TP. HCM: Tiềm năng và triển vọng khu vực phía Tây”, bà Nguyễn Thị Bích Ngọc - CEO & Founder Sen Vàng Group, người đã có gần 20 năm nghiên cứu và tư vấn phát triển thị trường bất động sản tại Việt Nam cho rằng, trong nhiều năm qua, mô hình phát triển KCN tại Việt Nam chủ yếu tập trung vào yếu tố sản xuất với quỹ đất, hạ tầng kỹ thuật và chi phí cạnh tranh. Tuy nhiên, phần “hạ tầng mềm” bao gồm nhà ở, dịch vụ, giáo dục, y tế và môi trường sống lại chưa được đầu tư tương xứng.
Hệ quả là một thực trạng quen thuộc, hơn 50% lao động tại các KCN là lao động nhập cư, con số này thậm chí lên tới 70% tại các trung tâm công nghiệp lớn như TP. HCM, Bình Dương cũ hay Đồng Nai. Trong khi đó, chỉ khoảng 5% nhu cầu nhà ở được đáp ứng, buộc khoảng 60% công nhân phải thuê trọ bên ngoài với điều kiện sống hạn chế.
Đáng chú ý hơn, theo bà Ngọc “điểm nghẽn” không nằm ở lực lượng lao động phổ thông, mà ở nhóm chuyên gia và quản lý cấp cao, những người nắm giữ công nghệ, vận hành và quyết định hiệu quả sản xuất. Đây là nhóm đối tượng gần như không có lựa chọn lưu trú phù hợp tại các khu vực công nghiệp, buộc phải di chuyển từ trung tâm đô thị lớn mỗi ngày.
Bà Nguyễn Thị Bích Ngọc - CEO & Founder Sen Vàng Group.
Đồng quan điểm, ông Nguyễn Minh Hạnh - Giám đốc Trung tâm Phân tích, Công ty Cổ phần Chứng khoán Sài Gòn - Hà Nội (SHS) cho rằng, vấn đề không nằm ở việc thiếu nhà ở, mà là thiếu một hệ sinh thái sống tương xứng: “Bất động sản cạnh KCN không mới, nhưng bất động sản ‘dòng tiền’ cạnh KCN sinh thái mới là ‘vịnh tránh bão’ an toàn. Điểm mấu chốt để dòng vốn FDI không rời đi chính là môi trường sống cho đội ngũ chuyên gia, thứ mà nhiều địa phương đang thiếu hụt nghiêm trọng”.
Ở góc độ dài hạn, đây chính là rào cản khiến Việt Nam khó nâng cấp chuỗi giá trị FDI, khi không thể giữ chân nguồn nhân lực chất lượng cao.
Trong bối cảnh những “điểm nghẽn” của mô hình khu công nghiệp thuần túy ngày càng lộ rõ, một xu hướng phát triển mới đang dần định hình trên phạm vi toàn cầu, đó là việc chuyển dịch từ KCN đơn lẻ sang hệ sinh thái đô thị - công nghiệp - dịch vụ tích hợp, nơi sản xuất, sinh sống và tiêu dùng được quy hoạch như một chỉnh thể.
Triết lý cốt lõi của mô hình này nằm ở tính “cộng sinh”. Một KCN vận hành độc lập khó có thể tự tạo ra đủ lực cầu để hình thành một đô thị hoàn chỉnh. Ngược lại, khi nhiều KCN cùng hội tụ trong bán kính 5-10km, việc phát triển một đô thị dịch vụ trung tâm không chỉ đáp ứng nhu cầu ở thực, mà còn đóng vai trò như “bộ khuếch đại giá trị”, nâng tầm sức hấp dẫn đầu tư của toàn khu vực.
Thực tế, mô hình này đã được kiểm chứng tại nhiều quốc gia phát triển. Tại Singapore, Jurong Innovation District không chỉ là một khu sản xuất công nghệ cao, mà được quy hoạch như một “hệ sinh thái sống - làm việc - nghiên cứu” tích hợp, nơi các trường đại học, trung tâm R&D, khu dân cư và tiện ích đô thị được đặt trong cùng một cấu trúc không gian. Mục tiêu không chỉ là sản xuất, mà là giữ chân nhân tài và thúc đẩy đổi mới sáng tạo.
Tương tự, Suzhou Industrial Park tại Tô Châu, Trung Quốc, một trong những mô hình KCN thành công nhất châu Á cũng không phát triển theo hướng “công nghiệp đơn thuần”. Ngay từ đầu, khu vực này đã được quy hoạch đồng bộ với hệ thống đô thị hiện đại, trường học quốc tế, bệnh viện, trung tâm thương mại và không gian sống chất lượng cao. Chính yếu tố này đã giúp Tô Châu không chỉ thu hút, mà còn giữ chân được hàng chục nghìn chuyên gia quốc tế, qua đó duy trì sức cạnh tranh dài hạn của dòng vốn FDI.
Điểm chung của các mô hình này đó là lợi thế cạnh tranh của một khu công nghiệp không còn nằm ở chi phí hay quỹ đất mà ở khả năng cung cấp một hệ sinh thái sống toàn diện cho lực lượng lao động chất lượng cao.
Tại Việt Nam, Bến Lức (Tây Ninh) đang nổi lên như một điểm hội tụ điển hình. Khu vực này không chỉ là cửa ngõ kết nối TP. HCM với 13 tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long, mà còn là tâm điểm đón làn sóng FDI mới với sự hiện diện của các “gã khổng lồ” như Suntory PepsiCo (nhà máy 300 triệu USD), Coca-Cola, Lotte…Hàng loạt KCN lớn như Phú An Thạnh, Thuận Đạo, Hựu Thạnh… đang hình thành một “cụm công nghiệp” quy mô lớn, kéo theo nhu cầu lưu trú của hàng chục nghìn chuyên gia nước ngoài, chủ yếu đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc và Đài Loan.
Dữ liệu từ Batdongsan.com.vn cũng củng cố xu hướng này. Theo ông Nguyễn Quốc Anh, khu vực Bến Lức hiện đang là “vùng trũng” giá hấp dẫn nhất dọc Vành đai 3 TP. HCM. Trong khi khu Đông đã thiết lập mặt bằng giá cao, lượng tìm kiếm bất động sản thấp tầng tại khu Tây từ nhà đầu tư Hà Nội tăng tới 60%, cho thấy các chủ đầu tư chẳng còn ngần ngại về vị trí địa lý mà sẵn sàng đưa dòng tiền dịch chuyển về những khu vực có giá trị thực và pháp lý minh bạch.
Ông Huỳnh Thiên Quân, đại diện Hướng Việt Properties cho rằng, trong bối cảnh thị trường hiện nay, dư địa tăng trưởng không còn nằm ở những sản phẩm mang tính đầu cơ thuần túy, mà thuộc về các dự án có mức giá hợp lý, gắn liền với nhu cầu sử dụng thực. Theo ông, thay vì chỉ kỳ vọng vào biên độ tăng giá, nhà đầu tư cần chuyển hướng sang những sản phẩm có khả năng tạo dòng tiền ổn định thông qua khai thác cho thuê.
Ông Quân nêu ví dụ điển hình như dự án Khu đô thị công nghiệp LA Home do Prodezi Long An và Hướng Việt Properties triển khai được xây dựng theo mô hình bền vững “kiềng ba chân”. Trong đó, công nghiệp đóng vai trò động lực tăng trưởng; đô thị là nền tảng an cư, góp phần thu hút và giữ chân lực lượng lao động chất lượng cao; còn hạ tầng kết nối được xem là yếu tố then chốt, giúp đảm bảo dòng chảy logistics và thúc đẩy phát triển toàn khu vực.
“Nhìn tổng thể, sự chuyển dịch từ KCN thuần túy sang hệ sinh thái đô thị - công nghiệp - dịch vụ không chỉ là xu hướng phát triển mà là một tất yếu mang tính cấu trúc của thị trường. Trong bối cảnh đó, những dự án như LA Home không đơn thuần là sản phẩm bất động sản, mà đóng vai trò như “hạ tầng xã hội”, là yếu tố quyết định khả năng giữ chân dòng vốn FDI và nâng cấp giá trị của cả một khu vực.
Và khi dòng tiền bắt đầu ưu tiên những tài sản có thể tạo ra giá trị thực, thay vì chỉ chờ đợi tăng giá, câu chuyện đầu tư cũng thay đổi. Đó không còn là việc “mua ở đâu rẻ” mà là đầu tư vào đâu để tài sản có thể tự vận hành và sinh lời một cách bền vững”, ông Quân khẳng định.
Có thể nói, trong bối cảnh đó, mô hình đô thị tích hợp không còn là câu chuyện “xây nhà để bán”, mà là xây dựng một hệ sinh thái “all-in-one”, nơi chuyên gia quốc tế có thể sinh sống, làm việc và tái tạo năng lượng theo tiêu chuẩn quen thuộc. Từ an ninh compound, tiện ích thương mại, y tế đến môi trường sống xanh, tất cả trở thành điều kiện tiên quyết, chứ không còn là yếu tố cộng thêm.
Quan trọng hơn, khi đô thị dịch vụ được phát triển đi trước một bước, nó không chỉ giải quyết bài toán an cư, mà còn tạo lực hút ngược trở lại đối với các tập đoàn FDI. Đây chính là “vòng lặp giá trị”, nơi hạ tầng xã hội và hạ tầng công nghiệp tương hỗ lẫn nhau, cùng thúc đẩy tăng trưởng.
Ở góc độ đầu tư, sự chuyển dịch này cũng tạo ra một lớp tài sản mới: bất động sản “dòng tiền thực”. Khác với các mô hình phụ thuộc vào kỳ vọng tăng giá, giá trị của loại tài sản này được bảo chứng bằng nhu cầu sử dụng và khả năng khai thác thực tế, yếu tố ngày càng trở nên quan trọng trong một thị trường đang bước vào giai đoạn sàng lọc.
Phan Nam
Nhịp Sống Thị Trường