Trong quá trình lựa chọn nơi ở, khoảng cách từ nhà đến nơi làm việc, trường học hay trung tâm thương mại từng được xem là yếu tố quan trọng nhất. Tuy nhiên, cùng với sự thay đổi trong nhu cầu sống, người mua ngày càng quan tâm đến một câu hỏi cụ thể hơn: có thể tiếp cận những tiện ích thiết yếu mà không cần sử dụng phương tiện cá nhân hay không? Từ đó, khái niệm đô thị “đi bộ được” đang trở thành một tiêu chí đáng chú ý trong quá trình phát triển các khu dân cư hiện đại và có khả năng tác động đến giá trị bất động sản.
Từ khoảng cách địa lý đến khoảng cách sử dụng
Hai bất động sản có thể cùng nằm cách trung tâm vài kilomet nhưng trải nghiệm di chuyển lại hoàn toàn khác nhau. Một nơi có vỉa hè rộng, đường nội khu liên thông, nhiều cây xanh và các tiện ích nằm trong khoảng cách đi bộ sẽ tạo ra khả năng tiếp cận thuận tiện hơn so với khu vực phải băng qua đường lớn hoặc phụ thuộc hoàn toàn vào xe máy, ô tô.
Điều này cho thấy khoảng cách địa lý không còn phản ánh đầy đủ mức độ thuận tiện của một bất động sản. Người mua ngày càng quan tâm đến thời gian, mức độ an toàn và sự thuận tiện trong từng hành trình hàng ngày.
Một cửa hàng tiện lợi cách nhà 500 m nhưng không có lối đi bộ thuận tiện có thể kém hấp dẫn hơn một cửa hàng cách 800 m nhưng có tuyến đường dành cho người đi bộ an toàn, thoáng và dễ tiếp cận.
Tiện ích nội khu trở thành một phần của giá trị nhà ở
Sự phát triển của các khu đô thị quy mô lớn đang thúc đẩy cách tiếp cận trong đó nhà ở không tồn tại độc lập mà nằm trong một hệ sinh thái gồm thương mại, giáo dục, y tế, thể thao, vui chơi và không gian công cộng.
Khi những nhu cầu cơ bản có thể được giải quyết ngay trong hoặc gần khu dân cư, cư dân giảm số lượng chuyến đi cần thiết mỗi ngày. Điều này không chỉ tạo sự thuận tiện mà còn làm thay đổi cách người dân sử dụng thời gian.
Đối với bất động sản, đây là một yếu tố có thể tạo ra giá trị dài hạn. Một căn hộ không chỉ được đánh giá bởi diện tích hay số phòng ngủ mà còn bởi những gì cư dân có thể tiếp cận trong bán kính vài phút từ cửa nhà.
Hạ tầng dành cho người đi bộ không còn là yếu tố phụ
Trong nhiều dự án trước đây, vỉa hè thường được xem là thành phần hạ tầng cơ bản. Nhưng với mô hình đô thị hiện đại, không gian đi bộ có thể trở thành một phần quan trọng trong thiết kế tổng thể.
Một tuyến đi bộ tốt cần nhiều yếu tố đồng thời: mặt đường bằng phẳng, đủ rộng, liên tục, có bóng mát, chiếu sáng vào ban đêm và hạn chế xung đột với phương tiện giao thông. Nếu người đi bộ thường xuyên phải xuống lòng đường hoặc vượt qua những điểm giao thông nguy hiểm,